101. Nếu ngũ uẩn là vô thường vô ngã thì ai thọ nhận quả báo
102. Đức Phật dùng thuyết Nhân quả giáo dục xã hội
103. Tỷ kheo thụ hưởng vật chất phi pháp
104.
Vấn đề Khất thực và lợi dưỡng
105. Tỷ kheo thụ hưởng sự cúng dường đúng pháp
106. Cách truyền thừa vương vị và dùng chánh pháp cai trị của các vua Ấn Độ
107. Sau khi Thế Tôn nhập diệt ai là người kế thừa
108. Truyền
thừa chánh pháp
109. Sau khi Như Lai diệt độ, Tỷ kheo lấy ‘giới’ hay lấy ‘pháp’ làm thầy?
110. Tỷ kheo nên thừa tự pháp không nên thừa tự tài vật
111. Thế giới cực lạc (có liên quan đến Kinh A Di Đà)
112. Bằng cách nào để trang nghiêm thân, báo ân Phật?
113. Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi
114. Có
hay không có đời sau
115.
Tăng đoàn bị rạn nứt chia rẽ
116. Cách đối
xử với nhau của các tỷ kheo
117. Nguồn gốc của sự chứng đắc (8 điều giác ngộ của đại nhân?
118.
Dục là nguồn gốc của khổ đau
119. Bản
chất của dục vọng
120. Hạnh phúc của sự hưởng thọ dục lạc cũng giống như hạnh phúc của người gãi
ghẻ ngứa
121. 8 ví dụ về dục
122. Không bệnh là đệ nhất, Niết bàn là tối thượng
123. Mục đích sống trong rừng núi của đức Phật
124. Phật tán thán Tỷ kheo sống nơi vắng vẻ
125. Bình đẳng trong việc xuất gia tu học Phật pháp
126. Nơi nào là nơi sống thích hợp cho người xuất gia?
127. Tại sao đức Phật thọ ký đệ tử thọ sanh nơi này nơi kia
128. Ma Ba Tuần khuyên Thế Tôn không nên trái ý Phạm Thiên
129. 6
thông
130. Thế
Tôn hiện thần thông
131. Thần thông là một trong 3 cách giáo dục của Phật
132.
Tứ Vô lượng tâm
133. Thời kỳ Trung A hàm chư Tăng đã sống định cư có phòng ốc
134. Thời đức Phật các Tỷ kheo tự may y
135.
Phóng dật là nhân của khổ đau
136. 4
thiền
137. 4 loại
thiền khác nhau
138.
Pháp môn tu tập Tứ niệm xứ
139. Tu
tập pháp môn Niệm thân
140. Quán bất tịnh
141. Các Tỷ kheo tranh luận về giới về lời Phật dạy
142. Nguyên tắc tham gia thảo luận Phật pháp
143. Chê
trách người dua nịnh
144.
Phương pháp trừ bịnh buồn ngủ
145. Những vấn đề cần tránh khi thuyết pháp
146. Pháp chân nhân và pháp phi chân nhân
147. Uẩn xứ giới
148. 4 quả Sa môn
149. Người ô uế và người không ô uế
150. Vì dụ tấm
gương
101.
Nếu
ngũ uẩn là vô thường vô ngã thì ai thọ nhận quả báo
62. ‘Kinh Tần Bệ Sa La Vương
nghinh Phật’
Bấy giờ, những người xứ Ma-kiệt-đà nghĩ rằng: “Nếu như
sắc là vô thường; giác, tưởng, hành, thức là vô thường, thì ai làm, ai thọ nhận
khổ, lạc?”
Đức Thế Tôn biết ý nghĩ của những người xứ Ma-kiệt-đà,
liền bảo các Tỳ-kheo rằng: “Hàng phàm
phu ngu si không học, thấy ngã là ngã mà đắm trước nơi ngã, nhưng thực ra không
có ngã, không có ngã sở. Ngã vốn không, ngã sở vốn không; pháp sanh thì sanh,
pháp diệt thì diệt; thảy đều do nhân duyên hội tụ mà sanh khổ. Nếu không có nhân
duyên thì các khổ liền diệt. Chúng sanh do duyên tụ hội liên tục mà sanh các
pháp. Như Lai sau khi thấy chúng sanh liên tục sanh ra nên nói ‘có sanh có tử’.
Ta dùng thiên nhãn thanh tịnh hơn hẳn người thường, thấy đúng như thật về chúng
sanh này, lúc tử lúc sanh, hoặc đẹp hoặc xấu, hoặc diệu hoặc bất diệu, qua lại
thiện xứ, hoặc bất thiện xứ, đều tùy theo nghiệp mà chúng sanh ấy đã tạo, và
thấy đúng như thật.
102. Đức
Phật dùng thuyết nhân quả giáo dục xã hội
63. ‘Kinh Bệ Bà Lăng Kỳ’
Nội dung, Nan đề Bà la xa là
người giữ giới, biết bố thí cúng dường Tam bảo, do đó trong đời đã được nhiều
phước báo.
64. ‘Kinh Thiên Sứ’
Nội dung, dùng những hình ảnh
trị tội trong ngục để khuyến khích người trong xã hội làm phước thiện.
103. Tỷ
kheo thụ hưởng vật chất phi pháp
65. ‘Kinh Ô Điểu Dụ’
Giả sử có
Tỳ-kheo nào nương vào thôn ấp mà sống. Vào buổi sáng sớm, Tỳ-kheo mang y ôm bát
vào thôn khất thực mà không thủ hộ thân, không thủ hộ các căn, không an trụ
chánh niệm, nhưng vị ấy lại thuyết pháp; những pháp hoặc do Phật thuyết, hoặc do
Thanh văn thuyết. Nhờ đó vị ấy được lợi, như được áo chăn, đồ ăn, thức uống,
giường nệm, thuốc thang, đầy đủ các nhu cầu cho sự sống. Sau khi được lợi, vị ấy
càng đắm trước xúc chạm mềm mại,
không thấy tai họa, không thể xả bỏ, mặc tình sử dụng. Tỳ-kheo ấy thực hành ác
giới, thành tựu ác pháp, đứng sát bờ mé, trở nên tệ mạt, hủ bại, không phải phạm
hạnh mà tự xưng là phạm hạnh, không phải Sa-môn mà tự xưng là Sa-môn.
104. Vấn đề khất thực và lợi dưỡng
83. ‘Kinh Trưởng Lão Thượng
Tôn Thụy Miên’
“Này Đại Mục-kiền-liên, nếu ngươi đi vào làng khất
thực, hãy nhàm tởm sự lợi lộc, nhàm tởm sự cúng dường, cung kính. Đối với lợi
lộc, cúng dường, cung kính, tâm ngươi đã phát khởi sự nhàm tởm rồi mới vào làng
khất thực.
“Này Đại Mục-kiền-liên, đừng đem ý cao đại mà vào làng
khất thực. Vì sao? Vì nhà trưởng giả có công việc gì đó, Tỳ-kheo đến khất thực
khiến trưởng giả không chú ý. Tỳ-kheo liền nghĩ rằng: ‘Ai phá hoại ta ở nhà
trưởng giả? Vì sao? Vì ta vào nhà trưởng giả khất thực mà trưởng giả không chú
ý”. Nhân đó sanh ưu sầu, nhân ưu sầu mà sanh trạo cử, nhân trạo cử mà tâm không
tịch tĩnh, nhân tâm không tịch tĩnh nên tâm rời xa định.
105. Tỷ
kheo thụ hưởng sự cúng dường đúng pháp
65. ‘Kinh Ô Điểu Dụ’
Giả sử có
Tỳ-kheo nương vào thôn ấp mà sống. Vào buổi sáng sớm, Tỳ-kheo ấy mang y cầm bát
vào thôn khất thực, khéo thủ hộ thân, gìn giữ các căn, vững vàng chánh niệm. Từ
thôn ấp khất thực rồi, ăn xong. Sau khi thu xếp y bát, rửa tay chân xong vắt
Ni-sư-đàn lên vai, đi đến nơi vô sự, hoặc đến dưới gốc cây, hoặc vào nhà trống,
trải Ni-sư-đàn mà ngồi kiết già, chánh thân, chánh nguyện, chuyên niệm hướng
nội, đoạn trừ tham lam, muốn cho mình được tâm không não hại; thấy của cải và
vật dụng sinh tồn của người khác không móng khởi tâm tham lam mong sẽ được về
mình. Đối với tâm tham lam vị ấy đã tịnh trừ. Cũng vậy, đối với sân nhuế, thùy
miên, trạo hối, đoạn nghi, độ hoặc, ở trong thiện pháp không còn do dự. Đối với
tâm nghi hoặc, vị ấy đã tịnh trừ. Vị ấy đã tịnh trừ năm triền cái này, chúng làm
cho tâm ô uế, trí yếu kém; ly dục, ly pháp ác bất thiện, cho đến, chứng đắc quả
thiền thứ tư, thành tựu và an trụ. Vị ấy chứng đắc định tâm như vậy, thanh tịnh
không uế, không phiền, nhu nhuyến, bất động, hướng đến chứng ngộ lậu tận trí
thông, rồi vị ấy liền biết như thật rằng: ‘Đây là khổ, đây là khổ tập, đây là
khổ diệt và đây là khổ diệt đạo’. Biết như thật rằng: ‘Đây là lậu, đây là lậu
tập, đây là lậu diệt và đây là lậu diệt đạo’. Sau khi đã biết như vậy, đã thấy
như vậy, tâm giải thoát dục lậu, tâm giải thoát hữu lậu, tâm giải thoát vô minh
lậu. Sau khi giải thoát, biết như thật rằng: ‘Sự sanh đã dứt, phạm hạnh đã vững,
việc cần làm đã làm xong, không còn tái sanh nữa’.
106. Cách
việc truyền thừa vương vị và dùng chánh pháp cai trị của các vua Ấn Độ
67. ‘Kinh Đại Thiên Nại Lâm’
“– Này Thái tử, hãy biết rằng
Thiên sứ đã đến, đầu mọc tóc bạc. Này Thái tử, ta đã hưởng lạïc dục thế gian,
nay lại muốn cầu dục lạc thiên thượng. Này Thái tử, nay ta muốn cạo bỏ râu tóc,
mặc áo ca-sa, chí tín, lìa bỏ gia đình, sống không gia
đình, xuất gia học đạo. Này Thái tử, nay ta muốn đem bốn châu thiên hạ này phó
thác cho con. Con hãy trị vì, giáo hóa đúng như pháp, chớ dùng phi pháp; không
để cho trong nước có những người tạo ác nghiệp, phi phạm hạnh. Này Thái tử, về
sau nếu con thấy Thiên sứ đến, đầu mọc tóc bạc, thì con nên
đem việc quốc chính của nước này trao lại cho Thái tử của con, khéo dạy bảo nó
và trao đất nước lại cho nó, rồi con cũng nên cạo bỏ râu tóc, mặc áo ca-sa, chí
tín, lìa bỏ gia đình, sống không gia đình, xuất gia học đạo. Này Thái tử, nay ta
chuyển giao pháp kế thừanày
cho con. Con cũng phải chuyển giao lại pháp kế thừa này, chớ để cho nhân dân trở
thành cực biên. Này Thái tử, tại sao nay ta chuyển trao pháp kế thừa này cho
con, bảo con cũng phải chuyển trao pháp kế thừa này, chớ để cho nhân dân trở
thành cực biên địa. Này Thái tử, nếu trong nước này sự truyền trao bị dứt tuyệt,
không được tiếp nối, thì đó là nhân dân trở thành cực biên. Vì thế cho nên, này
Thái tử, nay ta chuyển trao cho con. Này Thái tử, ta đã chuyển trao pháp kế thừa
này cho con thì con phải chuyển trao pháp kế thừa ấy lại, chớ để cho nhân dân
trở thành cựïc biên.
70. ‘Kinh Chuyển Luân Vương’
Vua Kiên Niệm nghe xong, bảo rằng:
“– Này thái tử, thiên luân báu của ta di chuyển, rời khỏi chỗ cũ.
Thái tử, chính ta từng nghe cổ nhân nói rằng ‘Nếu thiên luân báu của Chuyển luân
vương di chuyển, rời khỏi chỗ cũ, thì vua ấy chắc chắn không còn sống lâu, mạng
vua không tồn tại lâu nữa. Này thái tử, ta đã hưởng dục lạc nhân gian, nay ta sẽ
cầu dục lạc thiên thượng. Này thái tử, ta muốn cạo bỏ râu tóc, mặc áo ca-sa, chí
tín từ bỏ gia đình, sống không gia đình, xuất gia học đạo. Này thái tử, nay ta
đem bốn châu thiên hạ này giao phó cho con, con hãy chỉnh trị giáo hóa đúng như
pháp, chớ dùng phi pháp, không để trong nước có người tạo ác nghiệp và phi phạm
hạnh. Này thái tử, về sau nếu con thấy thiên luân báu rời khỏi chỗ cũ một ít thì
con cũng phải đem việc quốc chính của nước này giao phó cho con của con, khéo
dạy bảo và ủy thác giang sơn lại cho nó, rồi con cũng phải cạo bỏ râu tóc, mặc
áo ca-sa, chí tín từ bỏ gia đình, sống không gia đình, xuất gia học đạo.
“Bấy giờ vua Kiên Niệm giao phó đất nước lại cho thái
tử. Khéo dạy bảo xong, vua liền cạo bỏ râu tóc, mặc áo ca-sa, chí tín từ bỏ gia
đình, sống không gia đình, xuất gia học đạo. Sau khi vua Kiên Niệm xuất gia học
đạo bảy ngày, thiên luân báu ấy biến mất, không thấy.…..
“– Con phải học pháp tương thừa. Nếu học pháp tương
thừa thì vào ngày rằm thuyết Tùng giải thoát, sau khi tắm rửa và đi lên chánh
điện, thiên luân báu ấy chắc chắn sẽ từ phương Đông hiện đến, có ngàn căm và đầy
đủ các bộ phận, thanh tịnh tự nhiên, chẳng phải do người tạo, màu sắc như ánh
lửa, chói lọi sáng ngời.
“Vua Sát-lợi Đảnh Sanh lại thưa cha rằng:
“– Tâu Thiên vương, pháp tương thừa
như thế nào mà Thiên vương muốn bảo con học, để lúc học rồi, vào ngày rằm,
thuyết Tùng giải thoát, sau khi tắm rửa và lên chánh điện, thiên luân báu ấy sẽ
từ phương Đông hiện đến, có ngàn căm và đầy đủ các bộ phận, thanh tịnh tự nhiên,
chẳng phải do người tạo, màu sắc như ánh lửa, chói lọi sáng ngời?
“Vua Kiên Niệm bảo con rằng:
“– Con hãy quán pháp như pháp, thực hành pháp đúng như pháp. Hãy vì
thái tử, hậu phi, thể nữ và các thần dân, Sa-môn, Phạm chí, cho đến loài côn
trùng mà phụng trì trai giới vào những ngày mồng tám, mười bốn, mười lăm, tu
hạnh bố thí. Bố thí cho những người nghèo khốn, Sa-môn, Phạm chí, kẻ bần cùng,
người cô độc từ các phương xa lại xin; đem đồ ăn thức uống, áo chăn, xe cộ,
tràng hoa, bột hoa, bột hương, nhà cửa, giường nệm, đệm lông, khăn quấn và cung
cấp đèn dầu đầy đủ. Nếu trong nước con có các bậc Thượng tôn danh đức, Sa-môn,
Phạm chí, thì con phải tùy thời đi đến chỗ của các vị đó để hỏi pháp, thọ pháp
như thế này: ‘Thưa chư tôn, thế nào là pháp thiện, thế nào là pháp bất thiện?
Thế nào là tội, thế nào là phước? Thế nào là diệu, thế nào là phi diệu? Thế nào
là hắc, thế nào là bạch? Pháp hắc bạch từ đâu sanh? Thế nào là mục đích của cuộc
đời này? Thế nào là mục đích của đời sau? Làm thế nào để thọ thiện, không thọ
ác?’ Khi được nghe xong, phải thực hành đúng như lời các vị đã dạy. Nếu trong
nước của con có kẻ bần cùng thì hãy lấy của cải cung cấp đầy đủ. Này con, đó là
pháp tương thừa, con nên khéo học. Con đã khéo học thì vào ngày rằm, thuyết Tùng
giải thoát, sau khi tắm rửa và lên chánh điện, chắc chắn Thiên luân báu ấy sẽ từ
phương Đông hiện đến, có ngàn căm và đầy đủ các bộ phận, thanh tịnh tự nhiên,
chẳng phải do người tạo, màu sắc như ánh lửa, chói lọi sáng ngời.
“Vua Sát-lợi Đảnh Sanh sau đó liền quán pháp đúng như
pháp, thực hành pháp đúng như pháp, đã vì thái tử, hậu phi, thể nữ và các thần
dân, Sa-môn, Phạm chí, cho đến loài côn trùng mà phụng trì trai giới vào các
ngày mồng tám, mười bốn và mười lăm, tu hạnh bố thí. Bố thí cho những người
nghèo khốn, Sa-môn, Phạm chí, kẻ bần cùng, người cô độc từ các phương xa lại
xin; đã đem cho đồ ăn thức uống, y, mền, xe cộ, tràng hoa, bột hoa, bột hương,
nhà cửa, giường nệm, đệm lông, khăn quấn và cung cấp dầu đèn đầy đủ. Nếu trong
nước của vua có các bậc Thượng tôn danh đức, Sa-môn, Phạm chí thì vua tùy thời
đích thân đến chỗ các vị hỏi pháp, thọ pháp thế này:
“ Thưa chư tôn, thế nào là pháp thiện, thế nào là pháp
bất thiện? Thế nào là tội, thế nào là phước? Thế nào là diệu, thế nào là phi
diệu? Thế nào là hắc, thế nào là bạch? Pháp hắc bạch từ đâu sanh? Thế nào là mục
đích của đời này? Thế nào là mục đích của đời sau? Làm thế nào để thọ thiện mà
không thọ ác?
“Nghe xong, nhà vua thực hành đúng như pháp những lời
các vị đã dạy. Nếu trong nước của vua có kẻ bần cùng, nhà vua liền lấy của cải
tùy thời cung cấp đầy đủ. Sau đó, vua Sát-lợi Đảnh Sanh vào ngày rằm, thuyết
Tùng giải thoát; sau khi tắm rửa và lên chánh điện, Thiên luân bảo ấy từ phương
Đông hiện đến, có ngàn căm và đầy đủ các bộ phận, thanh tịnh tự nhiên, chẳng
phải do người tạo, màu sắc như ánh lửa, chói lọi sáng ngời. Nhà vua đã được làm
Chuyển luân vương, cũng thành tựu bảy báu, cũng được bốn đức như ý của con
người…..
107.
Sau khi Thế Tôn nhập diệt ai là người
kế thừa
145. ‘Kinh Cù Mặc Mục Kiền Liên’
Một thời, sau khi Đức Phật Bát-niết-bàn chưa bao lâu,
Tôn giả A-nan du hóa tại thành Vương xá…....
“Bạch A-nan, có Tỳ-kheo nào sánh ngang với Sa-môn
Cù-đàm chăng?”
Tôn giả A-nan đáp:“Này Vũ Thế, hoàn toàn không một
Tỳ-kheo nào sánh ngang với Thế Tôn được.”
Đại thần Vũ Thế, nước Ma-kiệt-đà lại hỏi:
“Vâng, A-nan, không một Tỳ-kheo nào sánh ngang với Thế Tôn được. Nhưng có
Tỳ-kheo nào được Sa-môn Cù-đàm trong lúc tại thế lập nên và nói rằng ‘Tỳ-kheo
này sau khi Ta Niết-bàn sẽ là nơi nương tựa của các Tỳ-kheo’, và vị ấy nay là
nơi nương tựa của các người?”
Tôn giả A-nan đáp: “Này Vũ Thế, hoàn toàn không
một Tỳ-kheo nào được Thế Tôn, Bậc Tri Kiến, được Như Lai, Bậc Vô Sở Trước, Đẳng
Chánh Giác trong lúc tại thế lập lên và nói rằng ‘Tỳ-kheo này sau khi Ta
Niết-bàn sẽ là nơi nương tựa cho các Tỳ-kheo’ và ngày nay đang là chỗ nương tựa
cho chúng tôi.”
Đại thần Vũ Thế, nước Ma-kiệt-đà lại hỏi:
“Vâng, A-nan, không một Tỳ-kheo nào sánh ngang với Sa-môn Cù-đàm, cũng không một
Tỳ-kheo nào được Sa-môn Cù-đàm trong lúc tại thế lập lên rằng ‘Tỳ-kheo này sau
khi Ta Niết-bàn sẽ là nơi nương tựa cho các Tỳ-kheo và ngày nay đang là chỗ
nương tựa cho các Tỳ-kheo’ và vị ấy nay là nơi nương tựa cho các người. Nhưng có
Tỳ-kheo nào được chúng Tăng hòa hiệp và bái lập lên rằng ‘Tỳ-kheo này sau khi
Thế Tôn Niết-bàn là nơi nương tựa cho các Tỳ-kheo’, và vị ấy nay đang là nơi
nương tựa của các người?”
Tôn giả A-nan đáp: “Này Vũ Thế, cũng không có
Tỳ-kheo nào được chúng Tăng hòa hiệp bái lập lên rằng ‘Tỳ-kheo này sau khi Thế
Tôn Niết-bàn sẽ là nơi nương tựa cho các Tỳ-kheo’ và vị ấy nay đang là chỗ nương
tựa cho chúng tôi.”
Đại thần Vũ Thế nước Ma-kiệt-đà lại hỏi: “Vâng,
A-nan, không một Tỳ-kheo nào sánh ngang với Sa-môn Cù-đàm, cũng không một
Tỳ-kheo nào được Sa-môn Cù-đàm trong lúc tại thế lập lên rằng ‘Tỳ-kheo này sau
khi Ta Niết-bàn sẽ là nơi nương tựa cho các Tỳ-kheo’ để vị ấy nay đang là nơi
nương tựa cho các người. Cũng không Tỳ-kheo nào được Tăng chúng hòa hiệp bái lập
lên rằng ‘Tỳ-kheo này sau khi Thế Tôn Niết-bàn sẽ là nơi nương tựa cho các
Tỳ-kheo’ để vị ấy nay đang là nơi nương tựa cho các người. Này A-nan, nếu vậy
các người hiện tại không có ai để nương tựa, nhưng cùng sống hòa hiệp, không
tranh chấp, an ổn, đồng nhất một giáo pháp, cùng hiệp nhất như nước với sữa,
khoái lạc du hành như trong lúc Sa-môn Cù-đàm tại thế chăng?”
Tôn giả A-nan đáp: “Này Vũ Thế, ông đừng nói
rằng chúng tôi không có ai để nương tựa. Vì sao vậy? Thật sự chúng tôi có nơi
nương tựa.”
Đại thần Vũ Thế nước Ma-kiệt-đà đáp rằng:
“Bạch A-nan, những điều được nói trước và sau
sao lại không phù hợp nhau? A-nan vừa nói như vầy ‘Không một Tỳ-kheo nào sánh
ngang Thế Tôn, cũng không một Tỳ-kheo nào được Thế Tôn, Bậc Tri Kiến, là Như
Lai, Vô Sở Trước, Đẳng Chánh Giác trong lúc tại thế lập lên rằng ‘Tỳ-kheo này
sau khi Ta Niết-bàn sẽ là nơi nương tựa cho các Tỳ-kheo’ để vị ấy nay đang là
nơi nương tựa cho chúng tôi. Cũng không có Tỳ-kheo nào được chúng Tăng hòa hiệp
bái lập lên rằng ‘Tỳ-kheo này sau khi Thế
Tôn Niết-bàn sẽ là nơi nương tựa cho các Tỳ-kheo’ để vị ấy nay là
nơi nương tựa cho chúng tôi’. Nhưng này A-nan, do nhân gì, duyên gì, nay lại nói
rằng ‘Thật sự chúng tôi có nơi nương tựa’?”
Tôn giả A-nan đáp: “Này Vũ Thế, chúng tôi không
nương tựa nơi người, nhưng nương tựa nơi pháp. Này Vũ Thế, nếu chúng tôi nương
tựa nơi thôn ấp mà sống, vào ngày mười lăm là ngày thuyết Tùng giải thoát, cùng
tập họp ngồi tại một chỗ. Nếu có Tỳ-kheo nào hiểu biết pháp, chúng tôi thỉnh vị
ấy thuyết pháp cho chúng tôi. Nếu chúng Tăng ấy được thanh tịnh, chúng tôi hoan
hỷ phụng hành pháp mà Tỳ-kheo ấy đã nói. Nếu chúng Tăng ấy không thanh tịnh, tùy
theo pháp được nói, chúng tôi khuyên dạy làm cho đúng.”
Đại thần Vũ Thế nước Ma-kiệt-đà bạch rằng:
“Bạch A-nan, không phải các ngài khuyên dạy làm cho đúng, nhưng chính là pháp
khuyên dạy làm cho đúng. Như vậy, A-nan, một ít pháp hay có nhiều pháp thảy đều
có thể được tồn tại lâu dài, và như vậy A-nan, các ngài sống hòa hiệp không
tranh chấp, an ổn, đồng nhất một giáo pháp, cùng hiệp nhất như nước với sữa,
khoái lạc du hành như lúc Sa-môn Cù-đàm tại thế.”
Đại thần Vũ Thế nước Ma-kiệt-đà lại hỏi: “Này
A-nan, có vị nào đáng tôn kính chăng?”
Tôn giả A-nan đáp: “Này Vũ Thế, có vị xứng đáng
được tôn kính.”
Vũ Thế bạch rằng: “Bạch A-nan, những điều được
nói sao lại trước sau không phù hợp nhau? A-nan vừa nói như vầy ‘Không một
Tỳ-kheo nào sánh ngang Thế Tôn, cũng không một Tỳ-kheo nào được Thế Tôn trong
lúc tại thế lập lên rằng ‘Tỳ-kheo này sau khi Ta Niết-bàn sẽ là nơi nương tựa
cho các Tỳ-kheo” để vị ấy nay đang là nơi nương tựa cho chúng tôi. Cũng không có
một Tỳ-kheo nào được chúng Tăng hòa hiệp bái lập lên rằng ‘Tỳ-kheo này sau khi
Thế Tôn Niết-bàn sẽ là nơi nương tựa cho các Tỳ-kheo’ để nay vị ấy đang là nơi
nương tựa cho chúng tôi. Nhưng này A-nan, do nhân gì, duyên gì nay lại nói rằng
‘Có vị xứng đáng được tôn kính’?”
Tôn giả A-nan đáp: “Này Vũ Thế, Thế Tôn, bậc
Tri kiến, là Như Lai, Bậc Vô Sở Trước, Đẳng Chánh Giác, đã có dạy về mười pháp
đáng tôn kính. Nếu chúng tôi thấy Tỳ-kheo nào có mười pháp này, chúng tôi cùng
ái kính, tôn trọng, cúng dường, lễ sự Tỳ-kheo ấy.”
“Những gì là mười?
“Này Vũ Thế, Tỳ-kheo tu tập cấm giới, thủ hộ Tùng giải
thoát, lại khéo thu nhiếp oai nghi lễ tiết, thấy tội lỗi nhỏ nhặt cũng thường
sanh lòng lo sợ, thọ trì học giới. Này Vũ Thế, nếu chúng tôi thấy Tỳ-kheo nào
tích cực hành trì tăng thượng giới thì chúng tôi cùng ái kính, tôn trọng, cúng
dường, tôn phụng, lễ sự Tỳ-kheo ấy.
“Lại nữa, này Vũ Thế, Tỳ-kheo học rộng nghe nhiều, ghi
nhớ không quên, tích lũy sự bác văn, đối với những pháp sơ thiện, trung thiện,
hậu thiện, có nghĩa, có văn, cụ túc thanh tịnh, hiển hiện phạm hạnh, đối với các
pháp như vậy, học rộng nghe nhiều, tụng thuộc cho đến hằng nghìn, chuyên ý tư
duy quán sát, thấy rõ, hiểu sâu. Này Vũ Thế, khi chúng tôi thấy Tỳ-kheo nào tích
cực đa văn thì chúng tôi cùng ái kính, tôn trọng, cúng dường, tôn phụng, lễ sự
Tỳ-kheo ấy.
“Lại nữa, này Vũ Thế, Tỳ-kheo ấy xứng đáng là thiện
tri thức, xứng đáng là thiện bằng hữu, xứng đáng là người bạn đồng hành tốt. Này
Vũ Thế, khi chúng tôi thấy Tỳ-kheo nào thật sự xứng đáng là thiện tri thức, thì
chúng tôi cùng ái kính, tôn trọng, cúng dường, tôn phụng, lễ sự Tỳ-kheo ấy.